- Nè, lớn rồi mà làm gì kì vậy!!!
Đó là lần đầu tiên cậu lên tiếng bênh vực tớ khi tớ bị người ta làm tổn thương, cậu đã chạy ngay sang lớp của người đó và vô cùng tức giận. Đó cũng là lần đầu tiên tớ hẹn hò, muốn biết được cảm giác có bạn trai là như thế nào, nhưng...mối quan hệ đó chỉ kéo dài vài tháng ngắn ngủi...và kết thúc.
Tớ không nhớ rõ mình đã gặp nhau như thế nào, tớ chỉ nhớ lúc đó cậu là một chàng trai rất ấm áp và chu đáo, nhưng không phải đối với tớ mà là đối với người con gái đang ở bên cạnh cậu. Cậu làm tớ cảm thấy ganh tị với cô bạn đó nhiều lắm, những ngày đầu gặp, mình chỉ nói chuyện với nhau vài câu và tình cờ đi cùng chuyến xe buýt mỗi ngày....
Và chúng ta đã được học cùng một lớp ở trường cấp ba, năm đầu tiên có rất nhiều bỡ ngỡ đối với tớ, bạn bè, trường lớp và...mối quan hệ đầu tiên của tớ. Tớ bận đắm chìm vào những thứ xung quanh, chúng ta lúc đó chỉ là những người bạn cùng lớp, tính tớ vốn ít nói nên càng khó hơn khi bắt chuyện làm quen với cậu. Một thời gian sau, tớ và cậu cũng đã nói chuyện với nhau nhiều hơn, cậu thì rất thích chọc phá mọi người trong lớp, và dĩ nhiên là không ngoại trừ tớ, cậu luôn là người mang lại tiếng cười cho lớp. Sau đó, mối quan hệ của tớ bắt đầu, lúc đó đối với tớ tình cảm là một cái gì đó đơn giản lắm, người ta thích mình, tốt với mình thì mình chấp nhận và thử thôi, tớ đã nghĩ như vậy, nhưng tớ đã sai rồi, tớ đã bị người ta làm tổn thương chỉ vì tớ quá ngây thơ, buồn và khóc có lẽ là bản tính của tớ. Các bạn trong lớp đều đứng về phía tớ, tớ cũng không hề biết cậu đã làm vậy, mãi sau này mới có người nói cho tớ biết, bất ngờ lắm, vì lúc đó chúng ta chưa thân nhau đến mức cậu lên tiếng bênh vực tớ như vậy, nhưng có lẽ đó là bản tính của cậu, không để người khác ức hiếp bạn cùng lớp, nhất là một đứa yếu đuối như tớ 😄
Năm học tiếp theo cũng bắt đầu, tớ và cậu đã thân nhau hơn, những trò chọc phá của cậu ngày càng nhiều, đặc biệt là đối với tớ, mọi người trong lớp cũng hiểu nhau, không khí của lớp cũng vui vẻ hơn trước, tớ rất thích. Chuyện buồn của năm trước tớ cũng nhanh chóng quên đi, mặc dù không phải là quên hẳn, nhưng tớ cũng đã ngừng suy nghĩ về nó. Và rồi một người nữa lại bước vào cuộc sống của tớ, có lẽ lần này tớ cũng đã quá vội vàng khi quyết định bắt đầu, nhưng tớ cũng đã có một khoảng thời gian được người ta yêu thương, quan tâm, lo lắng, lúc bắt đầu tớ hi vọng vào nó hơi nhiều, tớ cũng muốn có một mối tình kéo dài như những người khác. Năm đó, lúc nào tớ cũng ở bên cạnh người đó, thậm chí tớ không còn tham gia các hoạt động hay những buổi họp của lớp, tớ chỉ nghĩ tới việc làm cho người đó vui, nên chỉ cần người đó không thích là tớ cũng có thể bỏ mọi người để đi về. Hình như tớ đã hành động sai rồi, tớ cũng đã cố gắng kéo người đó lại gần với mọi người hơn, nhưng chắc do bản tính nên điều đó có chút khó khăn. Và rồi mối tình thứ hai của tớ cũng kéo dài đến hết năm học trong yên bình.
Chúng ta cũng nhanh chóng trở thành những cô cậu học sinh cuối cấp, năm học cuối cũng là khoảng thời gian chứa đựng nhiều cảm xúc, nhiều kỉ niệm nhất đối với mỗi thành viên trong lớp. Có lẽ tớ đã có thể gọi cậu là "bạn thân", hầu như ngày nào cậu cũng bày trò chọc phá tớ, đến mức tớ cảm thấy như thói quen, ngày nào mà không đùa giỡn với cậu là tớ cứ có cảm giác thiếu thiếu. Mọi người trong lớp thì không còn lạ gì với việc chọc ghẹo qua lại của chúng ta, cho dù là trong giờ học hay giờ giải lao, cậu cũng đều có thể trêu tớ được 😉 Tưởng đâu mình sẽ có được một mối tình đẹp, nhưng mà tớ không ngờ là mọi thứ lại thay đổi nhanh như vậy, từ trước tới giờ tớ rất ít khi tâm sự chuyện tình cảm với cậu, khoảng thời gian đó tớ rất buồn, tớ lại để người khác làm tổn thương mình một lần nữa. Nhưng mà lần này thật sự tớ rất đau, vì tớ đã dành tình cảm cho người ta quá nhiều, mỗi lần nói chuyện với mọi người, nước mắt lại trào ra. Sau khi mọi chuyện kết thúc, cậu hay nhắn tin hỏi thăm tớ, chọc cho tớ cười để quên đi mọi thứ, đôi lúc cậu vô tình làm tớ khóc thì lại quay sang xin lỗi hoặc nhắn tin để làm tớ nguôi giận. Chúng ta cũng bắt đầu thân nhau hơn, những lúc buồn tớ lại tâm sự với cậu dù cho đó chỉ là vài tin nhắn đơn giản, tớ cảm thấy rất vui và được an ủi phần nào. Cậu còn đưa tớ đi học, tặng quà cho tớ, mọi thứ khá lên cũng là nhờ có cậu. Rồi cũng đến lúc phải chia tay, mỗi người một hướng, một lựa chọn cho tương lai của mình, tớ cảm thấy buồn lắm và nhất là có đôi chút...nhớ cậu....
Và sau đó tụi mình đều đậu đại học, bắt đầu bước vào cuộc sống nơi thành thị, nhưng tất nhiên là vẫn giữ liên lạc với nhau, mỗi năm họp lớp là thời gian mà tớ và cậu có thể gặp nhau, ngoài ra khi tớ có chuyện gì cần thì cậu luôn sẵn sàng giúp đỡ. Năm nhất, năm hai rồi năm ba.....tớ cũng đã quen với cuộc sống nơi đó, cũng đã có thêm nhiều mối quan hệ và.... lại bị tổn thương 😯 Và trong những lúc ngồi suy nghĩ lại mọi chuyện, bỗng nhiên tớ chợt nhớ đến cậu. Câu chuyện của chúng ta hình như là bắt đầu vào năm thứ ba, lúc đó chúng ta nói chuyện với nhau nhiều hơn, nhắn tin hỏi thăm mỗi ngày và tớ cũng chia sẻ cho cậu những câu chuyện của tớ. Có lẽ ai cũng nhận thấy rằng cậu cư xử với tớ rất khác những bạn gái cùng lớp, chỉ cần nói với nhau vài câu là tớ với cậu lại bắt đầu tranh cãi, cậu không bao giờ nhường nhịn hay nhẹ nhàng với tớ nên nhiều lúc tớ cảm thấy cậu rất đáng ghét. Nhưng thời gian này, cậu đột nhiên lại thay đổi làm tớ phải suy nghĩ, từ trước đến giờ, mỗi lần hai đứa cãi nhau, hay giận nhau thì cậu chưa bao giờ là người mở lời trước, cho dù là cậu sai hay đúng. Vậy mà lần đó, tụi mình giận nhau suốt mấy tháng trời, đến mức sinh nhật cậu tớ cũng không muốn nhắn tin chúc mừng, vì tớ rất giận. Sau đó đến ngày sinh nhật của tớ, cậu đã chủ động nhắn tin cho tớ vào nửa đêm, cậu xin lỗi và điều làm tớ ngạc nhiên nhất là cậu lại nhớ chính xác thời gian tụi mình không nói chuyện với nhau, tớ không ngờ là cậu lại tính và nhớ kĩ đến như vậy, và tớ cảm thấy vui lắm 😊
Những lúc tớ gặp khó khăn hay cần gì, cậu luôn sẵn sàng giúp đỡ, dù cho cậu có bận đến mức nào thì cũng luôn dành chút thời gian cho tớ. Chắc chuyện tình cảm là chủ đề muôn thuở mỗi khi tụi mình nói chuyện, tớ hay kể cho cậu nghe những người tớ quen biết hay tớ thích ai, tớ gặp chuyện gì, cậu luôn lắng nghe và cho tớ lời khuyên, đương nhiên kèm theo đó là những câu la mắng của cậu, tớ biết là do cậu lo cho tớ, muốn tớ mạnh mẽ hơn, tuy nhiều lúc những câu nói của cậu lại vô tình làm tớ tổn thương. Tớ nhớ có một lần tớ cần một ít tiền để đóng học phí, lúc đó cậu chỉ còn đúng số đó để dùng cho cả tháng nhưng cậu lại đem hết cho tớ mượn mà không chút suy nghĩ gì, cậu còn đem đến tận chỗ tớ làm, lúc đó tớ đã nói đùa với cậu là tớ thích matcha, hôm sau cậu liền mang sang cho tớ và nói là : " tại tui đi từ chỗ làm qua hơi xa nên nước bị tan ra rồi ", tớ chỉ biết mỉm cười nhìn cậu. Rồi đến khi tớ có đủ để trả lại cho cậu, cậu lại sang tận chỗ tớ làm để lấy, và bất ngờ là cậu mang theo loại nước mà tớ yêu thích, tớ nhớ cậu đưa mà không dám nhìn thẳng vào mặt tớ, cầm ly nước trên tay mà tớ cứ cười hoài, lúc đó nhìn cậu....dễ thương lắm!!!
Cậu giúp tớ rất nhiều, thỉnh thoảng lại nhắn tin hỏi thăm, cậu lúc nào cũng chê tớ không biết giữ lấy người mình thích, chưa bao giờ cậu khen hay nói những câu làm tớ vui. Tớ ghét cậu lắm.
Một tháng sau đó, tớ đã chủ động hẹn cậu đi chơi, chỉ vì tớ muốn cảm ơn cậu đã giúp tớ, lúc đầu thì đúng y như bản tính trước giờ của cậu, cậu đã từ chối. Vài ngày sau, đột nhiên cậu hỏi tớ có còn muốn đi cùng cậu nữa không...tớ vui lắm. Rồi... ngày hôm đó cũng đến, tụi mình đều đi xe buýt đến, tớ đã thức dậy rất sớm để chuẩn bị, lúc đó cảm giác vẫn chưa có gì đặc biệt lắm, cho đến khi....mình gặp nhau. Trước mặt tớ khi ấy không còn là một thằng bạn đáng ghét, khó ưa hay trêu chọc và la mắng tớ nữa, mà là một người hoàn toàn khác, một chàng trai ga lăng, hiền lành và rất chu đáo. Cậu đến tìm tớ, chủ động đi sang hướng xe chạy khi cùng tớ qua đường, mọi thứ đều theo ý thích của tớ 😍 Hôm đó do tớ có lịch học phải về sớm, nên chúng ta xem suất chiếu sớm nhất, cậu đã chọn bộ phim hợp với tính cách và sở thích của tớ, dẫn tớ đi mua vé, rồi chọn bắp nước các kiểu, cậu cứ tranh cầm hết mọi thứ, tớ cảm thấy cậu rất lạ😃😃 Do xem quá sớm nên trong rạp chỉ có... cậu và tớ, lúc đầu tớ cũng không cảm thấy gì, tụi mình ngồi xem phim rất chăm chú, thỉnh thoảng cậu lại quay sang chọc phá tớ, được một lúc thì tớ cảm thấy mình có chút gì đó không ổn, khi nhìn xung quanh không có ai, chỉ có hai đứa, tim tớ.....bắt đầu đập nhanh hơn😍😍 tớ đã cố tình tựa đầu vào vai cậu, cậu không có phản ứng gì, chỉ để yên cho tớ tựa, lúc đó tớ đã cảm nhận được trái tim cậu cũng đang loạn nhịp như tớ, khoảnh khắc đó, tớ ước gì nó có thể dừng lại, để mình có thể ở cạnh nhau như vậy lâu hơn. Ngày hôm đó cậu rất quan tâm đến tớ, cậu luôn đi phía sau, kéo tớ vào để người ta không chạm trúng tớ, hành động của cậu làm tớ phải suy nghĩ rất nhiều. Tớ nhận ra rằng, tớ đã có...cảm giác với cậu, cái cảm giác mà trước giờ tớ chưa bao giờ nghĩ đến, tớ luôn xem cậu như một người bạn thân, nhưng lúc này thì tớ lại nảy sinh tình cảm với cậu, không biết phải nói thế nào nữa, đầu tớ có rất nhiều thứ để suy nghĩ, thổ lộ là một điều không thể, tớ chẳng biết phải làm gì ngay lúc này....
Sau ngày hôm đó, tớ đã suy nghĩ về cậu rất nhiều, nghĩ về mối quan hệ của chúng ta, và tớ vô tình biết được một chuyện, cậu ngại vì gia đình tớ theo tôn giáo, còn ba cậu thì là người miền Bắc, nên cho dù có thích thì vẫn không thể thổ lộ. Tớ không ngờ rằng cậu lại suy nghĩ về chuyện đó, trong khi tớ thì vô tư quên mất đi, tớ không trách cậu mà tớ chỉ cảm thấy buồn cho tụi mình 😔😔
Cậu biết không, tôn giáo luôn là vấn đề mà tớ lo lắng mỗi khi bắt đầu một mối quan hệ, và bây giờ cậu cũng vậy, tớ cảm thấy chán nản lắm, tớ rất muốn nói với cậu rằng tớ không quan trọng vấn đề đó, không thể chỉ vì lí do đó mà tớ lại từ bỏ cảm xúc của mình một lần nữa. Thích mà không dám bày tỏ, thương mà không thể bước đến, cảm giác đó đau lắm......
Mối quan hệ của chúng ta cứ tiếp diễn như vậy, lúc thì vui vẻ, lúc thì giận dỗi, khi thì những tin nhắn đến hằng đêm, khi thì lại cho nhau một khoảng lặng không có điểm dừng. Nhiều lúc tớ muốn nói rằng " tớ thích cậu" nhưng lại không đủ can đảm, sợ rằng cậu sẽ từ chối, sợ lại tổn thương, rồi tớ sẽ mất cậu. Nhưng cho dù sau này có như thế nào, thì cậu cũng đã có một vị trí trong tim của tớ, tớ không hối hận vì cảm giác của mình, càng không hối hận khi đã lỡ thương một người con trai "đáng ghét" như cậu.........
Đó là lần đầu tiên cậu lên tiếng bênh vực tớ khi tớ bị người ta làm tổn thương, cậu đã chạy ngay sang lớp của người đó và vô cùng tức giận. Đó cũng là lần đầu tiên tớ hẹn hò, muốn biết được cảm giác có bạn trai là như thế nào, nhưng...mối quan hệ đó chỉ kéo dài vài tháng ngắn ngủi...và kết thúc.
Tớ không nhớ rõ mình đã gặp nhau như thế nào, tớ chỉ nhớ lúc đó cậu là một chàng trai rất ấm áp và chu đáo, nhưng không phải đối với tớ mà là đối với người con gái đang ở bên cạnh cậu. Cậu làm tớ cảm thấy ganh tị với cô bạn đó nhiều lắm, những ngày đầu gặp, mình chỉ nói chuyện với nhau vài câu và tình cờ đi cùng chuyến xe buýt mỗi ngày....
Và chúng ta đã được học cùng một lớp ở trường cấp ba, năm đầu tiên có rất nhiều bỡ ngỡ đối với tớ, bạn bè, trường lớp và...mối quan hệ đầu tiên của tớ. Tớ bận đắm chìm vào những thứ xung quanh, chúng ta lúc đó chỉ là những người bạn cùng lớp, tính tớ vốn ít nói nên càng khó hơn khi bắt chuyện làm quen với cậu. Một thời gian sau, tớ và cậu cũng đã nói chuyện với nhau nhiều hơn, cậu thì rất thích chọc phá mọi người trong lớp, và dĩ nhiên là không ngoại trừ tớ, cậu luôn là người mang lại tiếng cười cho lớp. Sau đó, mối quan hệ của tớ bắt đầu, lúc đó đối với tớ tình cảm là một cái gì đó đơn giản lắm, người ta thích mình, tốt với mình thì mình chấp nhận và thử thôi, tớ đã nghĩ như vậy, nhưng tớ đã sai rồi, tớ đã bị người ta làm tổn thương chỉ vì tớ quá ngây thơ, buồn và khóc có lẽ là bản tính của tớ. Các bạn trong lớp đều đứng về phía tớ, tớ cũng không hề biết cậu đã làm vậy, mãi sau này mới có người nói cho tớ biết, bất ngờ lắm, vì lúc đó chúng ta chưa thân nhau đến mức cậu lên tiếng bênh vực tớ như vậy, nhưng có lẽ đó là bản tính của cậu, không để người khác ức hiếp bạn cùng lớp, nhất là một đứa yếu đuối như tớ 😄
Năm học tiếp theo cũng bắt đầu, tớ và cậu đã thân nhau hơn, những trò chọc phá của cậu ngày càng nhiều, đặc biệt là đối với tớ, mọi người trong lớp cũng hiểu nhau, không khí của lớp cũng vui vẻ hơn trước, tớ rất thích. Chuyện buồn của năm trước tớ cũng nhanh chóng quên đi, mặc dù không phải là quên hẳn, nhưng tớ cũng đã ngừng suy nghĩ về nó. Và rồi một người nữa lại bước vào cuộc sống của tớ, có lẽ lần này tớ cũng đã quá vội vàng khi quyết định bắt đầu, nhưng tớ cũng đã có một khoảng thời gian được người ta yêu thương, quan tâm, lo lắng, lúc bắt đầu tớ hi vọng vào nó hơi nhiều, tớ cũng muốn có một mối tình kéo dài như những người khác. Năm đó, lúc nào tớ cũng ở bên cạnh người đó, thậm chí tớ không còn tham gia các hoạt động hay những buổi họp của lớp, tớ chỉ nghĩ tới việc làm cho người đó vui, nên chỉ cần người đó không thích là tớ cũng có thể bỏ mọi người để đi về. Hình như tớ đã hành động sai rồi, tớ cũng đã cố gắng kéo người đó lại gần với mọi người hơn, nhưng chắc do bản tính nên điều đó có chút khó khăn. Và rồi mối tình thứ hai của tớ cũng kéo dài đến hết năm học trong yên bình.
Chúng ta cũng nhanh chóng trở thành những cô cậu học sinh cuối cấp, năm học cuối cũng là khoảng thời gian chứa đựng nhiều cảm xúc, nhiều kỉ niệm nhất đối với mỗi thành viên trong lớp. Có lẽ tớ đã có thể gọi cậu là "bạn thân", hầu như ngày nào cậu cũng bày trò chọc phá tớ, đến mức tớ cảm thấy như thói quen, ngày nào mà không đùa giỡn với cậu là tớ cứ có cảm giác thiếu thiếu. Mọi người trong lớp thì không còn lạ gì với việc chọc ghẹo qua lại của chúng ta, cho dù là trong giờ học hay giờ giải lao, cậu cũng đều có thể trêu tớ được 😉 Tưởng đâu mình sẽ có được một mối tình đẹp, nhưng mà tớ không ngờ là mọi thứ lại thay đổi nhanh như vậy, từ trước tới giờ tớ rất ít khi tâm sự chuyện tình cảm với cậu, khoảng thời gian đó tớ rất buồn, tớ lại để người khác làm tổn thương mình một lần nữa. Nhưng mà lần này thật sự tớ rất đau, vì tớ đã dành tình cảm cho người ta quá nhiều, mỗi lần nói chuyện với mọi người, nước mắt lại trào ra. Sau khi mọi chuyện kết thúc, cậu hay nhắn tin hỏi thăm tớ, chọc cho tớ cười để quên đi mọi thứ, đôi lúc cậu vô tình làm tớ khóc thì lại quay sang xin lỗi hoặc nhắn tin để làm tớ nguôi giận. Chúng ta cũng bắt đầu thân nhau hơn, những lúc buồn tớ lại tâm sự với cậu dù cho đó chỉ là vài tin nhắn đơn giản, tớ cảm thấy rất vui và được an ủi phần nào. Cậu còn đưa tớ đi học, tặng quà cho tớ, mọi thứ khá lên cũng là nhờ có cậu. Rồi cũng đến lúc phải chia tay, mỗi người một hướng, một lựa chọn cho tương lai của mình, tớ cảm thấy buồn lắm và nhất là có đôi chút...nhớ cậu....
Và sau đó tụi mình đều đậu đại học, bắt đầu bước vào cuộc sống nơi thành thị, nhưng tất nhiên là vẫn giữ liên lạc với nhau, mỗi năm họp lớp là thời gian mà tớ và cậu có thể gặp nhau, ngoài ra khi tớ có chuyện gì cần thì cậu luôn sẵn sàng giúp đỡ. Năm nhất, năm hai rồi năm ba.....tớ cũng đã quen với cuộc sống nơi đó, cũng đã có thêm nhiều mối quan hệ và.... lại bị tổn thương 😯 Và trong những lúc ngồi suy nghĩ lại mọi chuyện, bỗng nhiên tớ chợt nhớ đến cậu. Câu chuyện của chúng ta hình như là bắt đầu vào năm thứ ba, lúc đó chúng ta nói chuyện với nhau nhiều hơn, nhắn tin hỏi thăm mỗi ngày và tớ cũng chia sẻ cho cậu những câu chuyện của tớ. Có lẽ ai cũng nhận thấy rằng cậu cư xử với tớ rất khác những bạn gái cùng lớp, chỉ cần nói với nhau vài câu là tớ với cậu lại bắt đầu tranh cãi, cậu không bao giờ nhường nhịn hay nhẹ nhàng với tớ nên nhiều lúc tớ cảm thấy cậu rất đáng ghét. Nhưng thời gian này, cậu đột nhiên lại thay đổi làm tớ phải suy nghĩ, từ trước đến giờ, mỗi lần hai đứa cãi nhau, hay giận nhau thì cậu chưa bao giờ là người mở lời trước, cho dù là cậu sai hay đúng. Vậy mà lần đó, tụi mình giận nhau suốt mấy tháng trời, đến mức sinh nhật cậu tớ cũng không muốn nhắn tin chúc mừng, vì tớ rất giận. Sau đó đến ngày sinh nhật của tớ, cậu đã chủ động nhắn tin cho tớ vào nửa đêm, cậu xin lỗi và điều làm tớ ngạc nhiên nhất là cậu lại nhớ chính xác thời gian tụi mình không nói chuyện với nhau, tớ không ngờ là cậu lại tính và nhớ kĩ đến như vậy, và tớ cảm thấy vui lắm 😊
Những lúc tớ gặp khó khăn hay cần gì, cậu luôn sẵn sàng giúp đỡ, dù cho cậu có bận đến mức nào thì cũng luôn dành chút thời gian cho tớ. Chắc chuyện tình cảm là chủ đề muôn thuở mỗi khi tụi mình nói chuyện, tớ hay kể cho cậu nghe những người tớ quen biết hay tớ thích ai, tớ gặp chuyện gì, cậu luôn lắng nghe và cho tớ lời khuyên, đương nhiên kèm theo đó là những câu la mắng của cậu, tớ biết là do cậu lo cho tớ, muốn tớ mạnh mẽ hơn, tuy nhiều lúc những câu nói của cậu lại vô tình làm tớ tổn thương. Tớ nhớ có một lần tớ cần một ít tiền để đóng học phí, lúc đó cậu chỉ còn đúng số đó để dùng cho cả tháng nhưng cậu lại đem hết cho tớ mượn mà không chút suy nghĩ gì, cậu còn đem đến tận chỗ tớ làm, lúc đó tớ đã nói đùa với cậu là tớ thích matcha, hôm sau cậu liền mang sang cho tớ và nói là : " tại tui đi từ chỗ làm qua hơi xa nên nước bị tan ra rồi ", tớ chỉ biết mỉm cười nhìn cậu. Rồi đến khi tớ có đủ để trả lại cho cậu, cậu lại sang tận chỗ tớ làm để lấy, và bất ngờ là cậu mang theo loại nước mà tớ yêu thích, tớ nhớ cậu đưa mà không dám nhìn thẳng vào mặt tớ, cầm ly nước trên tay mà tớ cứ cười hoài, lúc đó nhìn cậu....dễ thương lắm!!!
Cậu giúp tớ rất nhiều, thỉnh thoảng lại nhắn tin hỏi thăm, cậu lúc nào cũng chê tớ không biết giữ lấy người mình thích, chưa bao giờ cậu khen hay nói những câu làm tớ vui. Tớ ghét cậu lắm.
Một tháng sau đó, tớ đã chủ động hẹn cậu đi chơi, chỉ vì tớ muốn cảm ơn cậu đã giúp tớ, lúc đầu thì đúng y như bản tính trước giờ của cậu, cậu đã từ chối. Vài ngày sau, đột nhiên cậu hỏi tớ có còn muốn đi cùng cậu nữa không...tớ vui lắm. Rồi... ngày hôm đó cũng đến, tụi mình đều đi xe buýt đến, tớ đã thức dậy rất sớm để chuẩn bị, lúc đó cảm giác vẫn chưa có gì đặc biệt lắm, cho đến khi....mình gặp nhau. Trước mặt tớ khi ấy không còn là một thằng bạn đáng ghét, khó ưa hay trêu chọc và la mắng tớ nữa, mà là một người hoàn toàn khác, một chàng trai ga lăng, hiền lành và rất chu đáo. Cậu đến tìm tớ, chủ động đi sang hướng xe chạy khi cùng tớ qua đường, mọi thứ đều theo ý thích của tớ 😍 Hôm đó do tớ có lịch học phải về sớm, nên chúng ta xem suất chiếu sớm nhất, cậu đã chọn bộ phim hợp với tính cách và sở thích của tớ, dẫn tớ đi mua vé, rồi chọn bắp nước các kiểu, cậu cứ tranh cầm hết mọi thứ, tớ cảm thấy cậu rất lạ😃😃 Do xem quá sớm nên trong rạp chỉ có... cậu và tớ, lúc đầu tớ cũng không cảm thấy gì, tụi mình ngồi xem phim rất chăm chú, thỉnh thoảng cậu lại quay sang chọc phá tớ, được một lúc thì tớ cảm thấy mình có chút gì đó không ổn, khi nhìn xung quanh không có ai, chỉ có hai đứa, tim tớ.....bắt đầu đập nhanh hơn😍😍 tớ đã cố tình tựa đầu vào vai cậu, cậu không có phản ứng gì, chỉ để yên cho tớ tựa, lúc đó tớ đã cảm nhận được trái tim cậu cũng đang loạn nhịp như tớ, khoảnh khắc đó, tớ ước gì nó có thể dừng lại, để mình có thể ở cạnh nhau như vậy lâu hơn. Ngày hôm đó cậu rất quan tâm đến tớ, cậu luôn đi phía sau, kéo tớ vào để người ta không chạm trúng tớ, hành động của cậu làm tớ phải suy nghĩ rất nhiều. Tớ nhận ra rằng, tớ đã có...cảm giác với cậu, cái cảm giác mà trước giờ tớ chưa bao giờ nghĩ đến, tớ luôn xem cậu như một người bạn thân, nhưng lúc này thì tớ lại nảy sinh tình cảm với cậu, không biết phải nói thế nào nữa, đầu tớ có rất nhiều thứ để suy nghĩ, thổ lộ là một điều không thể, tớ chẳng biết phải làm gì ngay lúc này....
Sau ngày hôm đó, tớ đã suy nghĩ về cậu rất nhiều, nghĩ về mối quan hệ của chúng ta, và tớ vô tình biết được một chuyện, cậu ngại vì gia đình tớ theo tôn giáo, còn ba cậu thì là người miền Bắc, nên cho dù có thích thì vẫn không thể thổ lộ. Tớ không ngờ rằng cậu lại suy nghĩ về chuyện đó, trong khi tớ thì vô tư quên mất đi, tớ không trách cậu mà tớ chỉ cảm thấy buồn cho tụi mình 😔😔
Cậu biết không, tôn giáo luôn là vấn đề mà tớ lo lắng mỗi khi bắt đầu một mối quan hệ, và bây giờ cậu cũng vậy, tớ cảm thấy chán nản lắm, tớ rất muốn nói với cậu rằng tớ không quan trọng vấn đề đó, không thể chỉ vì lí do đó mà tớ lại từ bỏ cảm xúc của mình một lần nữa. Thích mà không dám bày tỏ, thương mà không thể bước đến, cảm giác đó đau lắm......
Mối quan hệ của chúng ta cứ tiếp diễn như vậy, lúc thì vui vẻ, lúc thì giận dỗi, khi thì những tin nhắn đến hằng đêm, khi thì lại cho nhau một khoảng lặng không có điểm dừng. Nhiều lúc tớ muốn nói rằng " tớ thích cậu" nhưng lại không đủ can đảm, sợ rằng cậu sẽ từ chối, sợ lại tổn thương, rồi tớ sẽ mất cậu. Nhưng cho dù sau này có như thế nào, thì cậu cũng đã có một vị trí trong tim của tớ, tớ không hối hận vì cảm giác của mình, càng không hối hận khi đã lỡ thương một người con trai "đáng ghét" như cậu.........
Comments
Post a Comment